听杜山人弹胡笳

唐代 戎昱
绿琴胡笳谁妙弹,山人杜陵名庭兰。杜君少与山人友, 山人没来今已久。当时海内求知音,嘱付胡笳入君手。 杜陵攻琴四十年,琴声在音不在弦。座中为我奏此曲, 满堂萧瑟如穷边。第一第二拍,泪尽蛾眉没蕃客。 更闻出塞入塞声,穹庐毡帐难为情。胡天雨雪四时下, 五月不曾芳草生。须臾促轸变宫徵,一声悲兮一声喜。 南看汉月双眼明,却顾胡儿寸心死。回鹘数年收洛阳, 洛阳士女皆驱将。岂无父母与兄弟,闻此哀情皆断肠。 杜陵先生证此道,沈家祝家皆绝倒。如今世上雅风衰, 若个深知此声好。世上爱筝不爱琴,则明此调难知音。 今朝促轸为君奏,不向俗流传此心。
绿 qín jiā shuí miào dàn   shān rén líng míng tíng lán jūn shǎo shān rén yǒu  
shān rén méi lái jīn jiǔ dāng shí hǎi nèi qiú zhī yīn   zhǔ jiā jūn shǒu
líng gōng qín shí nián   qín shēng zài yīn zài xián zuò zhōng wèi zòu  
mǎn táng xiāo qióng biān èr pāi   lèi jǐn é méi méi fān
gèng wén chū sài sāi shēng   qióng zhān zhàng nán wéi qíng tiān xuě shí xià  
yuè céng fāng cǎo shēng zhěn biàn gōng zhēng   shēng bēi shēng
nán kàn hàn yuè shuāng yǎn míng   què ér cùn xīn huí shù nián shōu luò yáng  
luò yáng shì jiē jiāng xiōng   wén āi qíng jiē duàn cháng
líng xiān sheng zhèng dào   shěn jiā zhù jiā jiē jué dǎo jīn shì shàng fēng shuāi  
ruò shēn zhī shēng hǎo shì shàng ài zhēng ài qín   míng diào nán zhī yīn
jīn zhāo zhěn wèi jūn zòu   xiàng liú chuán xīn