听段处士弹琴

唐代 方干
几年调弄七条丝,元化分功十指知。泉迸幽音离石底, 松含细韵在霜枝。窗中顾兔初圆夜,竹上寒蝉尽散时。 唯有此时心更静,声声可作后人师。
nián tiáo nòng tiáo   yuán huà fēn gōng shí zhǐ zhī quán bèng yōu yīn shí  
sōng hán yùn zài shuāng zhī chuāng zhōng chū yuán   zhú shàng hán chán jǐn sàn shí
wéi yǒu shí xīn gèng jìng   shēng shēng zuò hòu rén shī