听道人谙公琴

宋代 释德洪
道人貌癯骨藏年,漆瞳照人方而渊。家住湘山湘水边,气清日应嚼芳鲜。 罗浮饭石性所在,定林饮涧老更坚。子其徒欤宁果然,抱琴过我亦自贤。 玉徽按抑朱丝弦,借弦为舌传语言。谁家恩怨馀妒怜,绮窗莺燕春风颠。 颠风盘空搅苍烟,萧萧吹鬓人未眠。清都绛阙断世缘,骨飞不到梦所传。 秦筝心知是响泉,置之髯须一笑掀。蕊珠三叠舞胎仙,坐令遗世如蜕蝉。 何年醉骑紫云去,此琴枵然成弃捐。
dào rén mào cáng nián   tóng zhào rén fāng ér yuān jiā zhù xiāng shān xiāng shuǐ biān   qīng yīng jué fāng xiān    
luó fàn shí xìng suǒ zài   dìng lín yǐn jiàn lǎo gēng jiān zi níng guǒ rán bào   qín guò xián    
huī àn zhū xián   jiè xián wèi shé chuán yán shuí jiā ēn yuàn lián   chuāng yīng yàn chūn fēng diān    
diān fēng pán kōng jiǎo cāng yān   xiāo xiāo chuī bìn rén wèi mián qīng dōu jiàng què duàn shì yuán   fēi dào mèng suǒ chuán    
qín zhēng xīn zhī shì xiǎng quán   zhì zhī rán xiào xiān ruǐ zhū sān dié tāi xiān zuò   lìng shì tuì chán    
nián zuì yún   qín xiāo rán chéng juān