听崇德君鼓琴

宋代 黄庭坚
月明江静寂寥中,大家敛袂抚孤桐。 古人已矣古乐在,彷佛雅颂之遗风。 妙手不易得,善听良独难。 犹如优昙华,时一出世间。 两忘琴意与己意,乃似不著十指弹。 禅心默默三渊静,幽谷清风淡相应。 丝声谁道不如竹,我已忘言得真性。 罢琴窗外月沈江,万籁俱空七弦定。
yuè míng jiāng jìng liáo zhōng   jiā liǎn mèi tóng  
rén zài   páng sòng zhī fēng  
miào shǒu   shàn tīng liáng nán  
yóu yōu tán huá   shí chū shì jiān  
liǎng wàng qín   nǎi shì zhù shí zhǐ dàn  
chán xīn sān yuān jìng   yōu qīng fēng dàn xiāng yìng  
shēng shuí dào zhú   wàng yán zhēn xìng  
qín chuāng wài yuè shěn jiāng   wàn lài kōng xián dìng