庭草 其二

宋代 王令
平时已多病,春至更蹉跎。恶土种花少,东风生草多。 客愁浑寄泪,野思不堪歌。独有诗心在,时时一自哦。
píng shí duō bìng   chūn zhì gèng cuō tuó è zhòng huā shǎo dōng   fēng shēng cǎo duō    
chóu hún lèi   kān yǒu shī xīn zài shí   shí ó