庭草

宋代 王令
庭草绿毰毸,庭花闲自开。 长源抱寒去,轻燕逐春来。 时节看风柳,生涯寄酒杯。 伤春欲谁语,游子正徘徊。
tíng cǎo 绿 péi sāi   tíng huā xián kāi  
zhǎng yuán bào hán   qīng yàn zhú chūn lái  
shí jié kàn fēng liǔ   shēng jiǔ bēi  
shāng chūn shuí   yóu zhèng pái huái