庭草

唐代 杜甫
楚草经寒碧,逢春入眼浓。旧低收叶举,新掩卷牙重。 步履宜轻过,开筵得屡供。看花随节序,不敢强为容。
chǔ cǎo jīng hán   féng chūn yǎn nóng jiù shōu   xīn yǎn juàn zhòng
qīng guò   kāi yán gōng kàn huā suí jié   gǎn qiáng wéi róng