题能仁照庵绍亨所建

宋代 胡寅
福州多僧天下闻,缁衣在处如云屯。 何人能了上大事,斋鱼粥鼓徒纷纷。 云中复表第二月,何异污渠鉴毛发。 不独诗人水镜昏,定知佛祖龛灯灭。 道人朅来南山下,盖头随分茅一把。 菩萨果地已孤高,石廪峰前潇洒。 草庵初就来乞名,试往寻之水竹清。 莫讶此庵安四壁,大千沙界总分明。 观君所至金碧焕,公才利用如澄观。 邻僧无赖苦侵疆,何似古人不畔。 从他三毒痴贪嗔,我自无无一点尘。 携庵南北东南住,万象光中独露身。
zhōu duō sēng tiān xià wén   zài chǔ yún tún  
rén néng le shàng shì   zhāi zhōu fēn fēn  
yún zhōng biǎo èr yuè   jiàn máo  
shī rén shuǐ jìng hūn   dìng zhī kān dēng miè  
dào rén qiè lái nán shān xià   gài tóu suí fēn máo  
guǒ gāo   shí lǐn fēng qián xiāo  
cǎo ān chū jiù lái míng   shì wǎng xún zhī shuǐ zhú qīng  
ān ān   qiān shā jiè zǒng fēn míng  
guān jūn suǒ zhì jīn huàn   gōng cái yòng chéng guān  
lín sēng lài qīn jiāng   rén pàn  
cóng sān chī tān chēn   diǎn chén  
xié ān nán běi dōng nán zhù   wàn xiàng guāng zhōng shēn