题内兄家所藏画鹿一篇

明代 徐渭
青春手绾驿堂绶,购得名画满堂后。取将麋鹿障前庭,寒流迸落孤松吼。 忆昨我从武夷来,此中泉石彼中有。入门向壁寒色高,却步犹疑九曲走。 此景固是九曲奇,此鹿还得千龄寿。两角珊瑚映紫茸,一身雪片凝黄耇。 犹记曾牵太乙车,何须惊顾咸阳狗。看罢巳舒羁客愁,况复山花发囱牖。 抚几转呼庭上人,为取银匙倾百卣。知君本是旷荡流,懒束带钩事官守。 正如麋鹿困樊笼,终想长林悦丰草。
qīng chūn shǒu wǎn 驿 táng shòu   gòu de míng huà mǎn táng hòu jiāng zhàng 鹿 qián tíng hán   liú bèng luò sōng hǒu    
zuó cóng lái   zhōng quán shí zhōng yǒu mén xiàng hán gāo què   yóu jiǔ zǒu    
jǐng shì jiǔ   鹿 hái qiān líng shòu 寿 liǎng jiǎo shān yìng róng   shēn xuě piàn níng huáng gǒu    
yóu céng qiān tài chē   jīng xián yáng gǒu kàn shū chóu kuàng   shān huā cōng yǒu    
zhuǎn tíng shàng rén   wèi yín shi qīng bǎi yǒu zhī jūn běn shì kuàng dàng liú lǎn   shù dài gōu shì guān shǒu    
zhèng 鹿 kùn fán lóng   zhōng xiǎng cháng lín yuè fēng cǎo