题南山读书处卷

宋代 王绅
帻峰之山高插天,扶舆磅礴溟海堧。钟灵擅秀青卓玉,上拄日月褰云烟。 若人结庐在山麓,炯炯虚明夜生屋。生来不喜弄绮纨,架插邺侯书万轴。 青灯夜雨声伊吾,鸡窗晓雪清光敷。神交太古隘流俗,尚友颜孟游唐虞。 美人自昔多意气,折得蟾宫一枝桂。共誇平步上皇州,回首故山渺何处。 渺何处,在天台,天台之境如蓬莱。三年驰驱走南北,吁嗟旧隐生苍苔。
fēng zhī shān gāo chā tiān   páng míng hǎi ruán zhōng líng shàn xiù qīng zhuó   shàng zhǔ yuè qiān yún yān
ruò rén jié zài shān   jiǒng jiǒng míng shēng shēng lái nòng wán   jià chā hòu shū wàn zhóu
qīng dēng shēng   chuāng xiǎo xuě qīng guāng shén jiāo tài ài liú   shàng yǒu yán mèng yóu táng
měi rén duō   zhé chán gōng zhī guì gòng kuā píng shàng huáng zhōu   huí shǒu shān miǎo chǔ
miǎo chǔ   zài tiān tāi   tiān tāi zhī jìng péng lái sān nián chí zǒu nán běi   jiē jiù yǐn shēng cāng tái