题南夫四时佳致园亭

宋代 陆文圭
桐川博士老文学,出处乃在可否间。 舍东支径劣百步,墙北危亭俯两山。 风花辞枝黏草碧,雨竹卸箨连苔斑。 林阜红叶白雁早,江国琼英翠羽寒。 一年天与四时景,百岁人无半日间。 扰扰鸣钟开晨起,昏昏逶烛愁夜阑。 蜉蝣生死寄黄壤,鸟兔飞走凋朱颜。 主人自得静中趣,物理常于动处观。 从容琴书寓真乐,邂逅樽前追清欢。 良时侍友不易得,恶客未至门先妆。
tóng chuān shì lǎo wén xué   chū chù nǎi zài fǒu jiān  
shě dōng zhī jìng liè bǎi   qiáng běi wēi tíng liǎng shān  
fēng huā zhī nián cǎo   zhú xiè tuò lián tái bān  
lín hóng bái yàn zǎo   jiāng guó qióng yīng cuì hán  
nián tiān shí jǐng   bǎi suì rén bàn jiān  
rǎo rǎo míng zhōng kāi chén   hūn hūn wēi zhú chóu lán  
yóu shēng huáng rǎng   niǎo fēi zǒu diāo zhū yán  
zhǔ rén jìng zhōng   cháng dòng chù guān  
cóng róng qín shū zhēn   xiè hòu zūn qián zhuī qīng huān  
liáng shí shì yǒu   è wèi zhì mén xiān zhuāng