题木居士二首

唐代 韩愈
火透波穿不计春,根如头面干如身。 偶然题作木居士,便有无穷求福人。 为神讵比沟中断,遇赏还同爨下馀。 朽蠹不胜刀锯力,匠人虽巧欲何如。
huǒ tòu chuān 穿 chūn   gēn tóu miàn gàn shēn
ǒu rán zuò shì   biàn 便 yǒu qióng qiú rén
wèi shén gōu zhōng duàn   shǎng hái tóng cuàn xià
xiǔ shèng dāo   jiàng rén suī qiǎo