题墨梅送宋太守之山东运使

元代 王冕
大唐丞相宋广平,文章事业昭汗青。心肠耿耿磨铁石,赋梅赋得梅花情。 嗟哉梅花太清苦,不与杏桃同媚妩。空山岁晚人迹稀,纵有清香为谁吐? 蓬莱太守丞相孙,爱梅亦与梅与邻。冰雪满怀不染尘,坐令阴谷回阳春。 罗浮山远云水隔,玛瑙玻璃霜月白。南枝潇洒北枝清,野草閒花惊德色。 蓬莱太守诗梦回,霜华点点飞瑶台。玉堂早报消息好,天子又唤调盐梅。
táng chéng xiàng sòng guǎng 广 píng   wén zhāng shì zhāo hàn qīng xīn cháng gěng gěng tiě shí   méi de méi huā qíng
jiē zāi méi huā tài qīng   xìng táo tóng mèi kōng shān suì wǎn rén   zòng yǒu qīng xiāng wèi shuí  
péng lái tài shǒu chéng xiàng sūn   ài méi méi lín bīng xuě mǎn huái 怀 rǎn chén   zuò lìng yīn huí yáng chūn
luó shān yuǎn yún shuǐ   nǎo shuāng yuè bái nán zhī xiāo běi zhī qīng   cǎo xián huā jīng
péng lái tài shǒu shī mèng huí   shuāng huá diǎn diǎn fēi yáo tái táng zǎo bào xiāo xi hǎo   tiān yòu huàn diào yán méi