题弥仲纶澹泊斋

明代 释宗泐
禅斋名澹泊,自可寄閒身。席上尘都积,门前草自春。 寒衣缝野槲,晓饭煮江莼。不动区中念,端为世外人。
chán zhāi míng dàn   xián shēn shàng chén dōu   mén qián cǎo chūn
hán fèng   xiǎo fàn zhǔ jiāng chún dòng zhōng niàn   duān wèi shì wài rén