题明太祖纪后

唐代 全祖望
薇垣杀气连天动,竺国慈云扫地亡。开国规模宁有此,頖宫亚圣亦仓皇。 曲台浪说重经师,手著宸奎录孝慈。并后已先陵冢嫡,夺宗何怪启骈枝。 前星频震终沦落,岩塞轻封半险危。始信睢麟精意失,不徒官礼致乖漓。 漫传诚意撤胡床,草床君臣未可忘。此事终应输汉祖,濠梁何处吊韩王。 谁是条侯可授遗,满朝勋辅尽陵夷。天台学士真儒者,不救皇孙一炬危。 江东秪合供偏安,河北绵延控阨难。闻遣车徒卜函谷,悔教弓剑瘗长干。 具官空拟神京旧,亡国重增青盖叹。盛世於今隆继绝,肯容樵牧妄摧残。
wēi yuán shā lián tiān dòng   zhú guó yún sǎo wáng kāi guó guī níng yǒu   pàn gōng shèng cāng huáng
tái làng shuō zhòng jīng shī   shǒu zhù chén kuí xiào bìng hòu xiān líng zhǒng   duó zōng guài pián zhī
qián xīng pín zhèn zhōng lún luò   yán sāi qīng fēng bàn xiǎn wēi shǐ xìn suī lín jīng shī   guān zhì guāi
màn chuán chéng chè chuáng   cǎo chuáng jūn chén wèi wàng shì zhōng yīng shū hàn   háo liáng chǔ diào hán wáng
shuí shì tiáo hòu shòu   mǎn cháo xūn jǐn líng tiān tāi xué shì zhēn zhě   jiù huáng sūn wēi
jiāng dōng zhī gōng piān ān   běi mián yán kòng è nán wén qiǎn chē bo hán   huǐ jiào gōng jiàn cháng gàn
guān kōng shén jīng jiù   wáng guó zhòng zēng qīng gài tàn shèng shì jīn lóng jué   kěn róng qiáo wàng cuī cán