题明发高轩过图

宋代 陈师道
滕王蛱蝶江都马,一纸千金不当价。 异才天纵非力能,画工不是甘为下。 今代风流数大年,含毫落笔开山川。 忽忘朽老压尘底,郤怪凫鸿堕目前。 尔来八二复秀出,万里河山才咫尺。 眼边安得有突兀,复似天地初开辟。 明窗写出高轩过,便逐愈湜闻吟哦。 晚知书画真有益,郤悔岁月来无多。 官禁修严断过访,时於僻寺逢税鞅。 秀润如行琮璧间,清明似引星辰上。 忧悲愉怢百不平,河擘太华东南倾。 平生秀句寰区满,拾掇余弃成丹青。 平湖远岭开精神,斗觉文字生清新。 未许二豪今角立,要知旁有卫夫人。
téng wáng jiá dié jiāng   zhǐ qiān jīn dàng jià  
cái tiān zòng fēi néng   huà gōng shì gān wéi xià  
jīn dài fēng liú shù nián   hán háo luò kāi shān chuān  
wàng xiǔ lǎo chén   guài hóng 鸿 duò qián  
ěr lái èr xiù chū   wàn shān cái zhǐ chǐ  
yǎn biān ān yǒu   shì tiān chū kāi  
míng chuāng xiě chū gāo xuān guò   biàn 便 zhú shí wén yín é  
wǎn zhī shū huà zhēn yǒu   huǐ suì yuè lái duō  
guān jìn xiū yán duàn guò fǎng 访   shí féng shuì yāng  
xiù rùn xíng cóng jiān   qīng míng shì yǐn xīng chén shàng  
yōu bēi bǎi píng   bāi tài huá dōng nán qīng  
píng shēng xiù huán mǎn   shí duō chéng dān qīng  
píng yuǎn lǐng kāi jīng shén   dòu jué wén shēng qīng xīn  
wèi èr háo jīn jiǎo   yào zhī páng yǒu wèi rén