题蒙庵为黄石谷赋

宋代 虞集
东南有高丘,下临万家邑。汪洋浃春润,沃衍盛秋入。 群山若浪波,起伏翠重袭。灵运好奇险,高平罕相及。 幽人园绮间,周览度原隰。随山导清泉,积石拾层级。 结庵以蒙名,果行信所执。良时一来游,朔月九交十。 门当星斗高,陇卧风雨湿。一川灯火归,宾从杂车笠。 登高愧能赋,腾身竦山立。
dōng nán yǒu gāo qiū   xià lín wàn jiā wāng yáng jiā chūn rùn   yǎn shèng qiū
qún shān ruò làng   cuì zhòng líng yùn hào xiǎn   gāo píng hǎn xiāng
yōu rén yuán jiān   zhōu lǎn yuán suí shān dǎo qīng quán   shí shí céng
jié ān méng míng   guǒ xíng xìn suǒ zhí liáng shí lái yóu   shuò yuè jiǔ jiāo shí
mén dāng xīng dǒu gāo   lǒng fēng shī 湿 chuān dēng huǒ guī   bīn cóng chē
dēng gāo kuì néng   téng shēn sǒng shān