题梅赠以穰

明代 杨士奇
携手河梁欲别难,故乡南去路漫漫。一枝林下清如玉,但保风霜到岁寒。
xié shǒu liáng bié nán   xiāng nán màn màn zhī lín xià qīng dàn   bǎo fēng shuāng dào suì hán