题梅赠王澄渊贰守 其二

明代 杨士奇
铁作根株玉作神,耻随桃李混芳尘。一从移植青山侧,野水疏篱自在春。
tiě zuò gēn zhū zuò shén   chǐ suí táo hùn fāng chén cóng zhí qīng shān   shuǐ shū zai chūn