题梅轩号

明代 杨继盛
江南有梅不见雪,冀北雪多梅花稀。惟有中州风土好,梅花雪花相映晖。 孤根深托云石里,天与清香岂偶尔。不向春光藉艳阳,宁随上苑争桃李。 老干雪铺翻助清,层冰万丈影涵明。幽姿皎皎尘埃绝,琴瑟逼人冷气生。 万树丛中呈淡妆,百花头上吐寒芳。翛然远峤轻风起,吹落乾坤草木香。 一枝洁素羞粉白,娟娟月姬着新裳。一枝黄萼梁园发,攒金缀粟色微茫。 一枝朱英丹换骨,错认夭桃带浅霜。一枝紫蕤蕾初破,晓霞飞落绯衣傍。 一枝同心并头开,晴沙酣睡双鸳鸯。疏影笼月,瘦骨插天。 劲稍穿石,枯隙藏烟。莺蝶不相识,风雨更媥妍。冰葩冻蒂应难落,一任凄凉羌管弄前川。 古瘦清香原太始,品题群花更无比。一段幽闲惟自知,岂容凡眼窥红紫。 羡君孤梗迥绝俗,梅花如人人如玉。得意移来轩后栽,松竹交映惬衷曲。 樽酒相看花解语,似促早上金门去。商家正须和羹材,休为花神滞野墅。 花落结实调鼎春,烹来端可荐枫宸。惟愿分种千万山,以解苍生万斛之渴尘。
jiāng nán yǒu méi jiàn xuě   běi xuě duō méi huā wéi yǒu zhōng zhōu fēng hǎo méi   huā xuě huā xiāng yìng huī    
gēn shēn tuō yún shí   tiān qīng xiāng ǒu ěr xiàng chūn guāng yàn yáng níng   suí shàng yuàn zhēng táo    
lǎo qián xuě fān zhù qīng   céng bīng wàn zhàng yǐng hán míng yōu jiǎo 姿 jiǎo chén āi jué qín   rén lěng shēng    
wàn shù cóng zhōng chéng dàn zhuāng   bǎi huā tou shàng hán fāng xiāo rán yuǎn jiào qīng fēng chuī   luò qián kūn cǎo xiāng    
zhī jié xiū fěn bái   juān juān yuè zhe xīn shang zhī huáng è liáng yuán zǎn   jīn zhuì wēi máng    
zhī zhū yīng dān huàn   cuò rèn yāo táo dài qiǎn shuāng zhī ruí lěi chū xiǎo   xiá fēi luò fēi bàng    
zhī tóng xīn bìng tóu kāi   qíng shā hān shuì shuāng yuān yāng shū yǐng lóng yuè shòu   chā tiān    
jìn shāo chuān 穿 shí   cáng yān yīng dié xiāng shí fēng   gèng piān yán bīng dòng yìng nán luò rèn   liáng qiāng guǎn nòng qián chuān      
shòu qīng xiāng yuán tài shǐ   pǐn qún huā gèng duàn yōu xián wéi zhī   róng fán yǎn kuī hóng    
xiàn jūn gěng jiǒng jué   méi huā rén rén lái xuān hòu zāi sōng   zhú jiāo yìng qiè zhōng    
zūn jiǔ xiāng kàn huā jiě   shì zǎo shàng jīn mén shāng jiā zhèng gēng cái xiū   wèi huā shén zhì shù    
huā luò jiē shí tiáo dǐng chūn   pēng lái duān jiàn fēng chén wéi yuàn fēn zhǒng qiān wàn shān   jiě cāng shēng wàn zhī chén