题梅岭泉

唐代 孙鲂
梅岭旧闻传,林亭势峞然。登临真不易,幽胜恐无先。 楚野平千里,吴江曲一边。标形都大别,洞府岂知焉。 飞阁横空去,征帆落面前。南雄雉堞峻,北壮凤台连。 烂熳三春媚,参差百卉妍。风桃诸处锦,洛竹半溪烟。 燕入晴梁语,莺从暖谷迁。石根朝霭碧,帘际晚霞鲜。 径柳行难约,庭莎醉好眠。清明时更异,造化意疑偏。 不独宜韶景,尤须看暑天。药苗繁似结,萝蔓猛如编。 珠亚垂枝果,冰澄汲井泉。粉墙蜩蜕落,丹槛雀雏颠。 炎气微茫觉,清飙左右穿。云峰从勃起,葵叶岂劳扇。 又见秋天丽,浑将夏日悬。红bW著霜树,香老卧池边。 菱芡谁铺绣,莓苔自学钱。暗虫依砌响,明月逗帘圆。 小砌滋新菊,高轩噪暮蝉。雨声寒飒飒,雁影晓联联。 释此何堪玩,深冬更可怜。窗中看短景,树里见重川。 冈阜分明出,杉松气概全。讴成白雪曲,吟是早梅篇。 创制谁人解,根基太守贤。或时留皂盖,尽日簇华筵。 谁咏忧黎庶,狂游泥管弦。交加丰玉食,来去迸金船。 侍从非常客,俳谐像列仙。画旗张赫奕,妖妓舞婵娟。 罢宴心犹恋,将归兴尚牵。只应愁逼夜,宁厌赏经年。 孤贱今何幸,跻攀奈有缘。展眉惊豁达,徐步喜周旋。 讽咏虽知苦,推功靡极玄。聊书四十韵,甘责未精专。
méi lǐng jiù wén chuán   lín tíng shì wéi rán dēng lín zhēn   yōu shèng kǒng xiān
chǔ píng qiān   jiāng biān biāo xíng dōu bié   dòng zhī yān
fēi héng kōng   zhēng fān luò miàn qián nán xióng zhì dié jùn   běi zhuàng fèng tái lián
làn màn sān chūn mèi   cēn bǎi huì yán fēng táo zhū chǔ jǐn   luò zhú bàn yān
yàn qíng liáng   yīng cóng nuǎn qiān shí gēn cháo ǎi   lián wǎn xiá xiān
jìng liǔ xíng nán yuē   tíng shā zuì hǎo mián qīng míng shí gèng   zào huà piān
sháo jǐng   yóu kàn shǔ tiān yào miáo fán shì jié   luó màn měng biān
zhū chuí zhī guǒ   bīng chéng jǐng quán fěn qiáng tiáo tuì luò   dān kǎn què chú diān
yán wēi máng jué   qīng biāo zuǒ yòu chuān 穿 yún fēng cóng   kuí láo shàn
yòu jiàn qiū tiān   hún jiāng xià xuán hóng   b   W bW zhù shuāng   shù xiāng lǎo chí
líng qiàn shuí xiù   méi tái xué qián àn chóng xiǎng   míng yuè dòu lián yuán
xiǎo xīn   gāo xuān zào chán shēng hán   yàn yǐng xiǎo lián lián
shì kān wán   shēn dōng gèng lián chuāng zhōng kàn duǎn jǐng   shù jiàn zhòng chuān
gāng fēn míng chū   shān sōng gài quán ōu chéng bái xuě   yín shì zǎo méi piān
chuàng zhì shuí rén jiě   gēn tài shǒu xián huò shí liú zào gài   jìn huá yán
shuí yǒng yōu shù   kuáng yóu guǎn xián jiāo jiā fēng shí   lái bèng jīn chuán
shì cóng fēi cháng   pái xié xiàng liè xiān huà zhāng   yāo chán juān
yàn xīn yóu liàn   jiāng guī xīng shàng qiān zhǐ yīng chóu   níng yàn shǎng jīng nián
jiàn jīn xìng   pān nài yǒu yuán zhǎn méi jīng huò   zhōu xuán
fěng yǒng suī zhī   tuī gōng xuán liáo shū shí yùn   gān wèi jīng zhuān