题梅次韵

元代 陈颢
孤根自是不凡材,却傍山村野水开。历尽岁寒冰雪苦,百花头上领春来。
gēn shì fán cái   què bàng shān cūn shuǐ kāi jìn suì hán bīng xuě bǎi   huā tou shàng lǐng chūn lái