题马远十二水

明代 王世贞
上帝两带垂,长江黄河流。昆崙触天漏,下贮海一抔。 震泽与洞庭,汇作东南沤。风云出千变,日月浴双辀。 泓渟写秋星,萧瑟竞素湫。木落清浅出,石压琮琤抽。 其细沫贯珠,巨者膏九州。谁能传此神,毋乃宋马侯。 解衣盘礴初,已动冯夷愁。天一臆间吐,派九笔底收。 生绡十二幅,幅幅穷雕锼。惜昔进御时,陡豁神龙眸。 遂令大同殿,涛声撼床头。六宫摄其魄,所以不欲留。 杨妹即大家,女史司校雠。朱填六玉箸,墨宛四银钩。 锦缥赐两府,青缃润千秋。晴窗乍开阅,如练沾衣褠。 恍作银汉翻,浸我白玉楼。当其郁怒笔,楣表腾蛟虬。 及乎汩舒徐,遥颈延鹜鸥。动则开智乐,渊然与心谋。 老思鉴湖曲,兴尽剡溪舟。左壁桑氏经,右图供卧游。 那能学神禹,胼胝终荒丘。
shàng liǎng dài chuí   cháng jiāng huáng liú kūn lún chù tiān lòu xià   zhù hǎi póu    
zhèn dòng tíng   huì zuò dōng nán ōu fēng yún chū qiān biàn   yuè shuāng zhōu    
hóng tíng xiě qiū xīng   xiāo jìng jiǎo luò qīng qiǎn chū shí   cóng chēng chōu    
guàn zhū   zhě gāo jiǔ zhōu shuí néng chuán shén   nǎi sòng hóu    
jiě pán chū   dòng féng chóu tiān jiān pài   jiǔ shōu    
shēng xiāo shí èr   qióng diāo sōu jìn shí dǒu   huō shén lóng móu    
suì lìng tóng diàn 殿   tāo shēng hàn chuáng tóu liù gōng shè suǒ   liú    
yáng mèi jiā   shǐ jiào chóu zhū tián liù zhù   wǎn yín gōu    
jǐn piāo liǎng   qīng xiāng rùn qiān qiū qíng chuāng zhà kāi yuè   liàn zhān gōu    
huǎng zuò yín hàn fān   jìn bái lóu dāng méi   biǎo téng jiāo qiú    
shū   yáo jǐng yán ōu dòng kāi zhì yuān   rán xīn móu    
lǎo jiàn   xìng jìn shàn zhōu zuǒ sāng shì jīng yòu   gōng yóu    
néng xué shén   pián zhī zhōng huāng qiū