题马溪寺二首 其一

宋代 程公许
久客愁多雨,清游喜骤晴。云蓝犹独踞,玉岭忽双撑。 洞口龙方卧,山腰虎尚狞。方池竟何在,一水至今清。
jiǔ chóu duō   qīng yóu zhòu qíng yún lán yóu   lǐng shuāng chēng    
dòng kǒu lóng fāng   shān yāo shàng níng fāng chí jìng zài   shuǐ zhì jīn qīng