题绿野亭

宋代 张耒
渺渺孤亭沧海东,天连平野四无穷。 可须户牖毫端上,自揽山河眼界中。
miǎo miǎo tíng cāng hǎi dōng   tiān lián píng qióng  
yǒu háo duān shàng   lǎn shān yǎn jiè zhōng