题旅舍壁二首 其一

宋代 陆游
泥淖停牛屋,风埃坐箦床。绛人难讳老,楚客自嫌狂。 浪迹江湖大,回头日月长。村村有饼饵,正可不赍粮。
nào tíng niú   fēng āi zuò chuáng jiàng rén nán huì lǎo chǔ   xián kuáng    
làng jiāng   huí tóu yuè zhǎng cūn cūn yǒu bǐng ěr zhèng   liáng