题陆子泉

宋代 王汾
泉品旧知名,澄源石甃盈。甘滋饱僧饭,润泽济农耕。 漱玉人谁听,囊茶客自烹。久供鸿渐啜,曾奉赞皇羹。 昨忝此邦守,令无诸县行。烦酲想岩壑,一日慰幽情。 惭怍方堆面,尘埃正满缨。临流聊洗濯,心已识蒙亨。
quán pǐn jiù zhī míng   chéng yuán shí zhòu yíng gān bǎo sēng fàn rùn   nóng gēng    
shù rén shuí tīng   náng chá pēng jiǔ gōng hóng jiàn 鸿 chuài céng   fèng zàn huáng gēng    
zuó tiǎn bāng shǒu   lìng zhū xiàn xíng fán chéng xiǎng yán   wèi yōu qíng    
cán zuò fāng duī miàn   chén āi zhèng mǎn yīng lín liú liáo zhuó xīn   shí méng hēng