题庐山上化成寺

宋代 李含章
楼台高耸入中天,压破寒山数亩烟。 永日松栏幽鸟语,半空岩石老僧禅。 窗临樛木排深涧,簷拂长萝下翠颠。 野客每来何所得,一声秋磬似相便。
lóu tái gāo sǒng zhōng tiān   hán shān shù yān  
yǒng sōng lán yōu niǎo   bàn kōng yán shí lǎo sēng chán  
chuāng lín jiū pái shēn jiàn   yán zhǎng luó xià cuì diān  
měi lái suǒ de   shēng qiū qìng shì xiāng biàn 便