题罗浚诗藁

元代 刘崧
远有万古调,写之声诗间。长吟不自已,哀响连秋山。 问君何尔为,萧瑟多苦颜。抱志悲徂年,颓波不东还。 古有大圣人,制作垂定删。清庙继者谁,王风竟间关。 怅言百世下,蹇独伤时艰。祥凤伏䲭鹗,猗兰化草菅。 感此坐叹息,穷栖在宽閒。矫矫孤飞鸿,冥冥安可攀。
yuǎn yǒu wàn diào   xiě zhī shēng shī jiān cháng yín   āi xiǎng lián qiū shān
wèn jūn ěr wèi   xiāo duō yán bào zhì bēi nián   tuí dōng hái
yǒu shèng rén   zhì zuò chuí dìng shān qīng miào zhě shuí   wáng fēng jìng jiān guān
chàng yán bǎi shì xià   jiǎn shāng shí jiān xiáng fèng è   lán huà cǎo jiān
gǎn zuò tàn   qióng zài kuān xián jiǎo jiǎo fēi hóng 鸿   míng míng ān pān