题芦花散人小像

元代 邾经
朔云化石忽五彩,石也能言泣真宰。玉堂调笑辞金鱼,月冷西湖醉魂在。 风流忆尔承平时,接䍦倒著驴倒骑。仙游何处惊堕影,秋空冥冥如见之。 黄鹤飞鸣杳无迹,西风满地芦花白。玉龙吹断不可招,空掩画图三叹息。
shuò yún huà shí cǎi   shí néng yán zhēn zǎi táng tiáo xiào jīn   yuè lěng 西 zuì hún zài
fēng liú ěr chéng píng shí   jiē dào zhù dào xiān yóu chǔ jīng duò yǐng   qiū kōng míng míng jiàn zhī
huáng fēi míng yǎo   西 fēng mǎn huā bái lóng chuī duàn zhāo   kōng yǎn huà sān tàn