题龙岩额有赋

明代 顾璘
苍崖积铁古,中空若天开。轩豁容万夫,窈曲千丈回。 不知寒泉水,潺湲自何来。向非神龙力,山鬼空虺隤。 石田莽重叠,上有仙人台。淋漓湿元气,玉黍长蓓蕾。 青春始来游,桃花映樽罍。主人邀痛饮,酣歌日西颓。 独扫菁茅帚,书破岩上苔。巨灵拍掌笑,大劫俱扬灰。 吾意在山水,短长安计哉。
cāng tiě   zhōng kōng ruò tiān kāi xuān huò róng wàn yǎo   qiān zhàng huí    
zhī hán quán shuǐ   chán yuán lái xiàng fēi shén lóng shān   guǐ kōng huī tuí    
shí tián mǎng chóng dié   shàng yǒu xiān rén tái lín shī yuán 湿   shǔ zhǎng bèi lěi    
qīng chūn shǐ lái yóu   táo huā yìng zūn léi zhǔ rén yāo tòng yǐn hān   tuí 西    
sǎo jīng máo zhǒu   shū yán shàng tái líng pāi zhǎng xiào   jié yáng huī    
zài shān shuǐ   duǎn cháng ān zāi