题龙山钟

宋代 邓剡
丰山背后钟,霜月平原定。 夜半响鲸音,隐隐天地应。 山灵鹤梦醒,独听还独咏。 萧萧蓬蒿中,收入杜陵径。
fēng shān bèi hòu zhōng   shuāng yuè píng yuán dìng
bàn xiǎng jīng yīn   yǐn yǐn tiān yīng
shān líng mèng xǐng   tīng hái yǒng
xiāo xiāo péng hāo zhōng   shōu líng jìng