题龙山归隐卷

明代 王恭
山人在山心自閒,偶逐无心云出山。云飞飘飘落江海,忽讶山人何得还。 山人旧是霜台吏,曾与绣衣掌书记。八州郎吏揖清芬,三尺儿童识名字。 万事人间转眼非,山人大笑拂衣归。昔时猿鹤今无恙,别后杉松又几围。 林泉未胜功名好,羡君忘机一何早。每因京使买琴弦,屡向词人借诗藁。 兴来蹑履到僧家,竹里焚香白日斜。合屿壶山落天镜,五峰百丈横秋霞。 我昔逃禅此山里,日坐灵花咽潭水。夜半龙鸣万籁声,四五沙门忽惊起。 几年奔走愧尘颜,欲借金梯复再攀。愿留十日与君饮,醉倒白云秋半间。
shān rén zài shān xīn xián   ǒu zhú xīn yún chū shān yún fēi piāo piāo luò jiāng hǎi   shān rén de hái    
shān rén jiù shì shuāng tái   céng xiù zhǎng shū ji zhōu láng qīng fēn sān   chǐ ér tóng shí míng zi    
wàn shì rén jiān zhuǎn yǎn fēi   shān rén xiào guī shí yuán jīn yàng bié   hòu shān sōng yòu wéi    
lín quán wèi shèng gōng míng hǎo   xiàn jūn wàng zǎo měi yīn jīng shǐ mǎi 使 qín xián   xiàng rén jiè shī gǎo    
xīng lái niè dào sēng jiā   zhú fén xiāng bái xié 屿 shān luò tiān jìng   fēng bǎi zhàng héng qiū xiá    
táo chán shān   zuò líng huā yàn tán shuǐ bàn lóng míng wàn lài shēng   shā mén jīng    
nián bēn zǒu kuì chén yán   jiè jīn zài pān yuàn liú shí jūn yǐn zuì   dào bái yún qiū bàn jiān