题立斋不碍云山亭

宋代 陆文圭
英英山中云,苍苍云外山。 云山偃蹇若高上,不傍贵贵人门户间。 藕堂老人家四壁,诗句曾参浣花客。 一亭半落平畴外,拾尽乾坤眼独窄。 樵歌断岁起寒青,鸟影明边际空碧。 玉莺人入巫阳梦,满榻凝尘室生白。 昨宵礎润卜雨外,岸巾栏角小徘徊。 忽然一片黑模糊,失鹆万丈青崔鬼。 有风飒然起林薄,如觉天日徐徐开。 推窗看山色如故,断云飘零不知处。
yīng yīng shān zhōng yún   cāng cāng yún wài shān  
yún shān yǎn jiǎn ruò gāo shàng   bàng guì guì rén mén jiān  
ǒu táng lǎo rén jiā   shī zēng shēn huàn huā  
tíng bàn luò píng chóu wài   shí jǐn qián kūn yǎn zhǎi  
qiáo duàn suì hán qīng   niǎo yǐng míng biān kōng  
yīng rén yáng mèng   mǎn níng chén shì shēng bái  
zuó xiāo chǔ rùn bo wài   àn jīn lán jiǎo xiǎo pái huái  
rán piàn hēi   shī wàn zhàng qīng cuī guǐ  
yǒu fēng rán lín   jué tiān kāi  
tuī chuāng kàn shān   duàn yún piāo líng zhī chù