题李员外厅

唐代 李山甫
石砌蛩吟响,草堂人语稀。道孤思绝唱,年长渐知非。 名利终成患,烟霞亦可依。高丘松盖古,闲地药苗肥。 猿鸟啼嘉景,牛羊傍晚晖。幽栖还自得,清啸坐忘机。 爱彼人深处,白云相伴归。
shí qióng yín xiǎng   cǎo táng rén dào jué chàng   nián zhǎng jiàn zhī fēi
míng zhōng chéng huàn   yān xiá gāo qiū sōng gài   xián yào miáo féi
yuán niǎo jiā jǐng   niú yáng bàng wǎn huī yōu hái   qīng xiào zuò wàng
ài rén shēn chù   bái yún xiāng bàn guī