题李延龄罔极堂诗卷

唐代 王翰
万里燕城烽火飞,天涯亲骨未曾归。白云遮眼荒山远,春雨惊心宿草稀。 风急广庭无静木,月寒穗帐有明衣。吾亲亦被兵尘隔,安得相逢泪不挥。
wàn yàn chéng fēng huǒ fēi   tiān qīn wèi céng guī bái yún zhē yǎn huāng shān yuǎn   chūn jīng xīn 宿 cǎo
fēng guǎng 广 tíng jìng   yuè hán suì zhàng yǒu míng qīn bèi bīng chén   ān xiāng féng lèi huī