题李阳冰玉箸篆词

唐代 舒元舆
斯去千年,冰生唐时。冰复去矣,后来者谁? 后千年有人,谁能待之。后千年无人,篆止于斯。 呜呼主人,为吾宝之。
qiān nián   bīng shēng táng shí bīng   hòu lái zhě shuí  
hòu qiān nián yǒu rén   shuí néng dài zhī hòu qiān nián rén   zhuàn zhǐ
zhǔ rén   wèi bǎo zhī