题李息斋竹

明代 宋濂
别驾声名远,先生节行尊。百年耆旧尽,二老典刑存。 已返辽城鹤,难招楚客魂。人间留翰墨,不独重玙璠。
bié jià shēng míng yuǎn   xiān sheng jié xíng zūn bǎi nián jiù jǐn èr   lǎo diǎn xíng cún    
fǎn liáo chéng   nán zhāo chǔ hún rén jiān liú hàn   zhòng fán