题李卫公诗二首

唐代 温庭筠
蒿棘深春卫国门,九年于此盗乾坤。两行密疏倾天下, 一夜阴谋达至尊。肉视具僚忘匕箸,气吞同列削寒温。 当时谁是承恩者,肯有馀波达鬼村。 势欲凌云威触天,权倾诸夏力排山。三年骥尾有人附, 一日龙须无路攀。画閤不开梁燕去,朱门罢扫乳鸦还。 千岩万壑应惆怅,流水斜倾出武关。
hāo shēn chūn wèi guó mén   jiǔ nián dào qián kūn liǎng xíng shū qīng tiān xià  
yīn móu zhì zūn ròu shì liáo wàng zhù   tūn tóng liè xuē hán wēn
dāng shí shuí shì chéng ēn zhě   kěn yǒu guǐ cūn
shì líng yún wēi chù tiān   quán qīng zhū xià pái shān sān nián wěi yǒu rén  
lóng pān huà kāi liáng yàn   zhū mén sǎo hái
qiān yán wàn yīng chóu chàng   liú shuǐ xié qīng chū guān