题刘逸人乐耕卷

明代 杨士奇
理生虽异业,居世皆有务。治本既在兹,食力余所慕。 九扈春始鸣,兴言向田墅。初来正沟塍,爰方艺禾黍。 虽有耘耨劳,三时足甘雨。岁功聿已成,屡丰报田祖。 储贮何必多,取具充寒暑。有酒可同欢,时时会邻父。 既醉去悠然,登高睇平楚。一为击壤谣,游心缅千古。
shēng suī   shì jiē yǒu zhì běn zài   shí suǒ
jiǔ chūn shǐ míng   xīng yán xiàng tián shù chū lái zhèng gōu chéng   yuán fāng shǔ
suī yǒu yún nòu láo   sān shí gān suì gōng chéng   fēng bào tián
chǔ zhù duō   chōng hán shǔ yǒu jiǔ tóng huān   shí shí huì lín
zuì yōu rán   dēng gāo píng chǔ wèi rǎng yáo   yóu xīn miǎn qiān