题刘心月

宋代 白玉蟾
汨罗江山水呜唈,鱼鳖不知老龙泣。 徒棹龙舟何处寻,何不办取屈原生前一枝楫。 大吴江头伍侯庙,夕阳满树闻啼鸟。 行人过此焚纸钱。何不办取子胥生前一杯酒。 屈伍死后今寥寥,其名千古如一朝。 江边垂泪知几人,冰魂雪魄不可招。 哀哉道人刘心月,其身贫甚其性烈。 少年虽落风尘中,末后猛省自摆脱。 其心虽美其名腥,一旦死于武夷溪之滨。 却将九曲溪中水,洗却千愁万恨身。 曹娥寻父尺赴水,死作妇女英灵鬼。 柳翠萧璚俱水亡,但见渺渺一溪水。 汝河不自忍些忧,又却结愤满心头。 冰肌玉肤落潭碧,黄昏风惨水空流。 武夷溪九曲,无人垂钓水空绿。 武夷三十六峰峦,无人结草惟空山。 月明寻之不知处,尚自哀猿声不住。 那堪一夜潇潇雨,使人吟尽哀惨句。 休休心月君亦贤,人生不死空百年。 掀翻四大惊鱼龙,踏破碧潭深处天。 李白骑鲸去捉月,知章水底眠霜雪。 古人犹自水中逝,皆得水化超生诀。 吾与心月係渠师,来此惨惨烟正飞。 天空水寒千山暗,酌水一酹心含悲。 西风吹此两行生铁汁,去作笛中声又急。
luó jiāng shān shuǐ   biē zhī lǎo lóng  
zhào lóng zhōu chǔ xún   bàn yuán shēng qián zhī  
jiāng tóu hòu miào   yáng mǎn shù wén niǎo  
xíng rén guò fén zhǐ qián bàn shēng qián bēi jiǔ    
hòu jīn liáo liáo   míng qiān zhāo  
jiāng biān chuí lèi zhī rén   bīng hún xuě zhāo  
āi zāi dào rén liú xīn yuè   shēn pín shén xìng liè  
shào nián suī luò fēng chén zhōng   hòu měng xǐng bǎi tuō  
xīn suī měi míng xīng   dàn zhī bīn  
què jiāng jiǔ zhōng shuǐ   què qiān chóu wàn hèn shēn  
cáo é xún chǐ shuǐ   zuò yīng líng guǐ  
liǔ cuì xiāo qióng shuǐ wáng   dàn jiàn miǎo miǎo shuǐ  
rěn xiē yōu   yòu què jié fèn mǎn xīn tóu  
bīng luò tán   huáng hūn fēng cǎn shuǐ kōng liú  
jiǔ   rén chuí diào shuǐ kōng 绿  
sān shí liù fēng luán   rén jié cǎo wéi kōng shān  
yuè míng xún zhī zhī chù   shàng āi yuán shēng zhù  
kān xiāo xiāo   shǐ 使 rén yín jìn āi cǎn  
xiū xiū xīn yuè jūn xián   rén shēng kōng bǎi nián  
xiān fān jīng lóng   tán shēn chù tiān  
bái jīng zhuō yuè   zhī zhāng shuǐ mián shuāng xuě  
rén yóu shuǐ zhōng shì   jiē shuǐ huà chāo shēng jué  
xīn yuè shī   lái cǎn cǎn yān zhèng fēi  
tiān kōng shuǐ hán qiān shān àn   zhuó shuǐ lèi xīn hán bēi  
西 fēng chuī liǎng xíng shēng tiě zhī   zuò zhōng shēng yòu