题刘器之秀野亭

南北朝 王寂
刘郎事业凌徐严,风骨玉立高巉巉。平生稚志在丘壑,嗜好与世殊酸咸。 谋身易足田百亩,活计秖有书千函。短衣绝胜杜陵老,穷冬性命依长镵。 南城佳处有别业,手种杞菊植松杉。十年小筑直倒蔗,佳木异果阴相搀。 漉醅自有赤脚婢,安用捧椀柔掺掺。清谈到圣会心处,目送飞鸿唯阿咸。 凫仙榜名以秀野,老子干此端不凡。开轩如对龙眠画,恍然坐我胜金岩。 期君少起赋云梦,听卜区区陋毕諴。曲江灯月足行乐,归路草色迷春衫。 却愁三径花狼籍,燕觅旧主声呢喃。功成事了当勇退,北山勿遣移长缄。 我今出试已大谬,画饼聊慰痴儿馋。茂林丰草麋鹿性,络脑不受黄金衔。 还家未有置锥地,但免薏苡明珠谗。头颅过此可知矣,岁月飘忽追风帆。 他年定约卜邻舍,屋茅为我先诛芟。吾言要践不可食,江水在此神其监。
liú láng shì líng yán   fēng gāo chán chán píng shēng zhì zhì zài qiū   shì hào shì shū suān xián
móu shēn tián bǎi   huó zhī yǒu shū qiān hán duǎn jué shèng líng lǎo   qióng dōng xìng mìng cháng chán
nán chéng jiā chǔ yǒu bié   shǒu zhǒng zhí sōng shān shí nián xiǎo zhù zhí dào zhè   jiā guǒ yīn xiāng chān
pēi yǒu chì jiǎo   ān yòng pěng wǎn róu chān chān qīng tán dào shèng huì xīn chù   sòng fēi hóng 鸿 wéi ā xián
xiān bǎng míng xiù   lǎo zi gàn duān fán kāi xuān duì lóng mián huà   huǎng rán zuò shèng jīn yán
jūn shǎo yún mèng   tīng bo lòu xián jiāng dēng yuè xíng   guī cǎo chūn shān
què chóu sān jìng huā láng   yàn jiù zhǔ shēng nán gōng chéng shì liǎo dàng yǒng tuì 退   běi shān qiǎn zhǎng jiān
jīn chū shì miù   huà bǐng liáo wèi chī ér chán mào lín fēng cǎo 鹿 xìng   luò nǎo shòu huáng jīn xián
huán jiā wèi yǒu zhì zhuī   dàn miǎn míng zhū chán tóu guò zhī   suì yuè piāo zhuī fēng fān
nián dìng yuē lín shě   máo wèi xiān zhū shān yán yào jiàn shí   jiāng shuǐ zài shén jiān