题刘华书斋

唐代 贾岛
白石床无尘,青松树有鳞。一莺啼带雨,两树合从春。 荒榭苔胶砌,幽丛果堕榛。偶来疏或数,当暑夕胜晨。 露滴星河水,巢重草木薪。终南同往意,赵北独游身。 渡叶司天漏,惊蛩远地人。机清公干族,也莫卧漳滨。
bái shí chuáng chén   qīng sōng shù yǒu lín yīng dài   liǎng shù zòng chūn
huāng xiè tái jiāo   yōu cóng guǒ duò zhēn ǒu lái shū huò shù   dāng shǔ shèng chén
xīng shuǐ   cháo zhòng cǎo xīn zhōng nán tóng wǎng   zhào běi yóu shēn
tiān lòu   jīng qióng yuǎn rén qīng gōng gàn   zhāng bīn