题刘公瑞松琴卷

明代 张宁
君不闻沉香亭前鸣羯鼓,翻厌丝桐污人耳。新声媚质两浮靡,世好难凭每如此。 屏山隐者爱幽寻,山下青松横素琴。纷纷红紫久无色,消尽人间金革音。 蒿莱满地迷烟雨,一曲吴讴乱宫羽。钟期长往梓人亡,日落天低秋思苦。
jūn wén chén xiāng tíng qián míng jié   fān yàn tóng rén ěr xīn shēng mèi zhì liǎng shì   hǎo nán píng měi    
píng shān yǐn zhě ài yōu xún   shān xià qīng sōng héng qín fēn fēn hóng jiǔ xiāo   jìn rén jiān jīn yīn    
hāo lái mǎn yān   ōu luàn gōng zhōng cháng wǎng rén wáng   luò tiān qiū