题柳公权书度人经后(一作虞有贤,题云送卧云道士)

唐代 鱼又玄
卧云道士来相辞,相辞倏忽何所之。紫阁当春凝烟霭, 东风吹岸花枝枝。药成酒熟有时节,寒食恐失松间期。 冥鸿复见伤弓翼,高飞展转心无疑。满泻数杯酒, 狂吟几首诗。留不住,去不悲,醯鸡蜉蝣可得知。
yún dào shì lái xiāng   xiāng shū suǒ zhī dāng chūn níng yān ǎi  
dōng fēng chuī àn huā zhī zhī yào chéng jiǔ shú yǒu shí jié   hán shí kǒng shī sōng jiān
míng hóng 鸿 jiàn shāng gōng   gāo fēi zhǎn zhuǎn xīn mǎn xiè shù bēi jiǔ  
kuáng yín shǒu shī liú zhù   bēi   yóu zhī