题林遵性墨竹

明代 王恭
屿南山人心不羁,含毫醉扫苍筤枝。斩钉截铁何怪怪,兔起鹘落偏奇奇。 国初始重方壶笔,若比湖州更飘逸。丹丘金错未足誇,吴兴籀法应难匹。 临榻由来失本真,当场落墨要惊人。山人独向灵台悟,信手拈来如有神。
屿 nán shān rén xīn   hán háo zuì sǎo cāng láng zhī zhǎn dīng jié tiě guài guài   luò piān
guó chū shǐ zhòng fāng   ruò zhōu gèng piāo dān qiū jīn cuò wèi kuā   xīng zhòu yìng nán
lín yóu lái shī běn zhēn   dāng chǎng luò yào jīng rén shān rén xiàng líng tái   xìn shǒu niān lái yǒu shén