题林以仁平反诗卷

明代 刘基
木伐岂再植,壁毁宁复完。议狱有缓死,圣言垂不刊。 两造既偏听,无辜遘凶残。况复使其孥,流离播夷蛮。 司牧尽瞠视,佐使独悲酸。抗诏动鬼神,润泽生枯乾。 死者纵不生,魂魄亦获安。孤儿虽不夭,且得依故山。 圣人迈种德,惠及毛与翰。云胡任民寄,视之如草管。 为君歌此曲,歌竟起长叹。
zài zhí   huǐ níng wán yǒu huǎn shèng   yán chuí kān    
liǎng zào piān tīng   gòu xiōng cán kuàng shǐ 使 liú   mán    
jǐn chēng shì   zuǒ shǐ 使 bēi suān kàng zhào dòng guǐ shén rùn   shēng qián    
zhě zòng shēng   hún huò ān ér suī yāo qiě   shān    
shèng rén mài zhòng   huì máo hàn yún rèn mín shì   zhī cǎo guǎn    
wèi jūn   jìng cháng tàn