题林静小景

明代 杨士奇
幽居无俗韵,山人有馀清。鸣湍泻晴壑,高秋啭早莺。 相携一散躅,亦得畅其情。
yōu yùn   shān rén yǒu qīng míng tuān xiè qíng   gāo qiū zhuàn zǎo yīng
xiāng xié sàn zhú   chàng qíng