题灵溪畅公墅

唐代 贯休
境清僧格冷,新斩古林开。旧隐还如此,令人来又来。 岚飞黏似雾,茶好碧于苔。但使心清净,从渠岁月催。
jìng qīng sēng lěng   xīn zhǎn lín kāi jiù yǐn hái   lìng rén lái yòu lái
lán fēi nián shì   chá hǎo tái dàn shǐ 使 xīn qīng jìng   cóng suì yuè cuī