题临赋轩

宋代 洪迈
苍山围岑寂,下有一水奔。 闭户卧风雨,束蒿翳篱藩。 寥哉只树人,心远忘世喧。 此身自蘧庐,长物余此轩。 鸟语幽梦断,香横经帙翻。 未成借路行,自要窥潺湲。 远师渊明意,不愧灵魂。 月度了无迹,风行偶成痕。 心境两清妙,尺喙何由吞。 赋诗安所取,碧云未足论。 何当揣朱丝,窈眇弦我言。
cāng shān wéi cén   xià yǒu shuǐ bēn  
fēng   shù hāo fān  
liáo zāi zhǐ shù rén   xīn yuǎn wàng shì xuān  
shēn   cháng xuān  
niǎo yōu mèng duàn   xiāng héng jīng zhì fān  
wèi chéng jiè xíng   yào kuī chán yuán  
yuǎn shī yuān míng   kuì líng hún  
yuè liǎo   fēng xíng ǒu chéng hén  
xīn jìng liǎng qīng miào   chǐ huì yóu tūn  
shī ān suǒ   yún wèi lùn  
dāng chuāi zhū   yǎo miǎo xián yán